|
Sau gần 1 tiếng
chạy đua với nắng, khói bụi cùng người và xe đen như kiến trên xa lộ Hà
Nội, con đường nhựa phẳng lỳ, xanh mướt mát và hoàn toàn vắng lặng dẫn
vào sân golf Thủ Đức (Vietnam Golf & Country Club) như dẫn tới một
thiên đường xanh, cỏ hoa rực rỡ.
Xe hơi các đời, không ít
các “siêu xe" Mercedes S500, BMW serie 7, Infinity, Lexus… xếp hàng
ngay ngắn dưới những tán cây trong khu đỗ xe. Cảnh giống như đang ở một
xứ khác. Tất nhiên nếu không có thẻ hội viên hoặc không được “bảo
lãnh", người lạ đừng hòng "lớ xớ" vào khu vực này. Một không gian dành
riêng cho các golfer (mà theo thống kê sơ sơ, hiện trên cả nước mới chỉ
có khoảng 4.000 người, trong đó khoảng 1.000 người chơi thường xuyên,
và trong số này người Việt Nam chỉ tính đến con số quá trăm là hết).
Quả xứng danh một thú chơi quí tộc!
Có tiền chưa đủ, phải có rất nhiều tiền!
Mọi con đường đều dẫn tới
La Mã, nhưng golf không phải là …La Mã. Một số không nhiều những quốc
gia có "cơ thể" bát ngát, không phải chịu sức ép về đất đai, như nước
Mỹ chẳng hạn, mới có đủ không gian cho những sân golf công cộng (public
golf course), người chơi cứ việc vác gậy tới đánh miễn phí (tất nhiên ở
những sân loại này cỏ hơi xấu một tí và ai chơi thì tự phục vụ lấy),
chỉ cần có 1.000USD là có thể chơi golf được.
Nhưng phần lớn ở những nước
mà đất đắt như vàng thì việc dành ra hàng trăm ha chỉ để…trồng cỏ và
dùi mấy cái lỗ (!) xem như golf là môn thể thao phải đầu tư “cơ sở hạ
tầng” cực nặng, nên muốn trở thành golfer, có tiền thôi chưa đủ mà phải
có rất nhiều tiền!
Phí hội viên của một sân
golf ở Việt Nam hiện nay đã giảm so với những năm trước khá nhiều, rẻ
thì còn xấp xỉ 10.000USD/loại thẻ đơn (individual member), đắt thì
khoảng 30.000 - 40.000 USD. Con số này sẽ thay đổi tùy theo các loại
thẻ: thẻ gia đình, thẻ công ty, thẻ cho người nước ngoài (cao giá hơn).
Ngoài ra, một số sân còn có
loại thẻ thành viên – corporale floating member, có thể sử dụng nhiều
dịch vụ khác (phần lớn các sân golf ngày nay đều được xây dựng như một
tổ hợp giải trí cao cấp) và một số quyền lợi từ sân golf thì phí lên
tới 100.000 – 120.000 USD (membership đối với golf có giá trị lâu dài,
ở nước ngoài thường là giá trị suốt đời, ở Việt Nam thời hạn tùy thuộc
vào thời hạn thuê đất của các sân golf).
So với một vài nước trong
khu vực, Nhật Bản có sân golf với giá mua thẻ hội viên lên tới nửa
triệu USD mà không phải ai cũng mua được, giá chơi golf ở ta như thế
còn rẻ chán, song nó vẫn là trong mơ đối với số đông. Hội viên sẽ được
miễn lệ phí sân khi chơi, nhưng vẫn phải trả phí dịch vụ (caddie) quãng
15 USD/một lần chơi, cộng với những chi phí lặt vặt khác (ăn uống, tiền
tip cho người phục dịch...) chừng 50USD tổng cộng.
Còn nếu không phải hội
viên, vào chơi một lần bạn mất sơ chừng 200 USD (nặng nhất là lệ phí
sân, ngoài ra còn phải thuê gậy, ăn uống, chi phí cho người phục dịch
và tiền tip). Chưa kể, trước khi có thể ra sân, bạn phải trải qua ít
nhất 3 tháng trên sân tập (TP. HCM hiện có hàng chục sân tập golf) chi
phí cho thầy, chi phí thuê sân và thuê bóng chừng 10 triệu đồng/khóa.
Một bộ đồ nghề dĩ nhiên phải gồm một bộ gậy golf (14 cây), túi golf,
găng tay, giá thấp nhất 500 USD, giá cao nhất một bộ golfer ở Việt Nam
hiện nay sử dụng lên tới 35.000USD. Và đương nhiên cũng cần một "bộ
vía" cho xứng tầm.
Thế nhưng chỉ có rất nhiều
tiền thì đường đến sân golf có khi vẫn ngoài tầm tay với nếu người rất
nhiều tiền ấy không có rất nhiều thời gian dành cho golf. Golf là môn
chơi tốn thời gian không kém tốn tiền. Để có sân chơi, ngay cả khi là
hội viên, bạn cũng phải đặt trước, nếu tới trễ so với lịch đặt, bạn sẽ
phải đợi sau những nhóm chơi khác. Đánh hết 1 vòng (round) 18 lỗ, với
một tay chơi trung bình mất chừng 4-5 giờ đồng hồ. Như vậy, mỗi buổi
đánh golf (dạng chơi nghiệp dư) mất ít nhất từ nửa tới trọn một ngày,
chưa kể thời gian di chuyển sân golf. Vietnam Golf & Country Club
là sân golf gần TP. HCM nhất (20 km) cũng mất gần 1 giờ chạy xe.
Nhưng cái thú của dân chơi
golf là cảm giác khám phá sân lạ, nên một golfer có cỡ thường có trong
túi vài ba thẻ membership ở các sân khác nhau. Đánh ở sân Thủ Đức mãi
chán, nhiều golfer ở TP. HCM lại kéo nhau đi Sông Bé, hoặc Đà Lạt. Chủ
Resoft Bình An đẹp nổi tiếng bên bờ biển Vũng Tàu ít khi ở nhà mặc dù
sân golf Paradise ở cách đấy không xa, thích rong ruổi ngoài sân golf
Phan Thiết vì ở đấy có 1 lỗ (lỗ thứ 9) nằm trong danh sách 500 lỗ golf
đẹp nhất thế giới (the Best 500 Holes in the World) do tạp chí Golf của
Mỹ xếp hạng năm 1999. Lâu lâu hứng lên, từ TP.HCM sang Thái Lan hay
Singapore chỉ để “thử” một golf course lạ, hay một lỗ “đặc biệt”. Một
ông giám đốc vẫn phải lo tiến độ sản xuất hàng ngày, lo quản lý hàng
ngàn công nhân…xem như chưa thể vươn tới thú chơi này. Golf quí tộc chủ
yếu là vì vậy chứ không hẳn vì tốn tiền đầu tư.
Tốn tiền để cực…sướng?
Chơi golf tốn tiền, chuyện
ấy khỏi phải bàn. Nhưng mà sướng gì nhỉ ở cái trò đi lang thang trên
cỏ, dùng gậy tìm cách đẩy trái bóng nhỏ như quả bóng bàn vào lỗ? Dân
"ngoại golf" 100% đều có lời “phán “ như vậy. Nào đã hết. Trời nắng thì
nắng rát mặt, vỡ đầu, chỉ đi theo golfer đến lỗ thứ hai đã thấy oải,
còn golfer ai nấy bôi kem chống nắng nhễ nhại như chuẩn bị đi… đánh
trận. Gặp hôm đang chơi bất chợt trời mưa thì coi như xong! Trên sân có
lều, trạm dừng chân nhưng chúng tôi ở khá xa nhau, bữa đó đành chọn
giải pháp đứng che dù chịu trận tại chỗ.
Kết quả là dù cũng chẳng ăn
thua giữa “đồng không mông quạnh” gió tạt mưa từ tám hướng, các “đại
gia” ướt lướt thướt, sau một hồi chịu không nổi phải bấm điện thoại gọi
xe ra rước về. Cô gái nào trót lãng mạn hóa hình ảnh "đại gia” golfer
trên sân golf như các nhà làm phim "Lưới trời" – trong phim này "đại
gia” vừa chơi golf vừa có người đẹp thư ký váy ngắn chân dài đi theo
che dù phục vụ, cầm số ghi chép – sẽ thất vọng vì sân golf thực sự và
những golfer thực sự không "làm màu", cũng không "chơi bời" với golf
như vậy.
Qui định của sân golf rất
chặt chẽ: vào sân phải mặc áo thun có cổ, quần kaki (không được phép
mặc quần jean), quần soóc có độ dài theo qui định, giày thể thao đế
bằng, nữ không được mặc váy, và khi golfer chuẩn bị vụt gậy, người xung
quanh phải tuyệt đối im lặng! Thế nên hiểu cái sướng của golf theo kiểu
hưởng thụ thông thường là vô nghĩa ở đây.
Một golfer có hạng trong
giới doanh nhân chơi golf ở TP.HCM, anh Ngô Hồng Chuyên, thú nhận rằng
7 năm trước, khi chưa đụng đến gậy golf, hễ cứ bật tivi lên thấy golf
là cho qua ngay vì chán. Thế nhưng bây giờ bật tivi lên là xem golf,
cuộc sống, tính cách cũng thay đổi từ khi có golf (cứ như là "đời anh
thay đổi từ khi có em…”). Tính tình bớt nóng, điểm handicap giảm
(handicap thể hiện trình độ golfer, handicap càng nhỏ càng thể hiện
trình độ cao, với các golfer chuyên nghiệp thì handicap bằng 0) đi cùng
với thành công trong kinh doanh của Bia Hoa Viên, quán bia Đức nổi
tiếng nhất ở TP.HCM hiện nay.
Ông chủ Hoa Viên quán này
còn có cái thú rất "VIP" là thỉnh thoảng được mời xách gậy đi đánh ở
những giải golf quốc tế (dành cho các tay golf nghiệp dư). Tháng rồi
mới qua Úc dự giải do Mercedes tài trợ, giành điểm cao nhất trong số 6
tay golf Việt Nam tham gia giải này, anh lại được mời tiếp tục sang dự
giải tại Đức. Du lịch cỡ VIP, mà không cần tốn một đồng xu nào, thậm
chí còn ôm tiền về nếu giật giải.
Cái thú của golf cũng mênh
mông như sân golf hàng trăm ngàn mét vuông, mỗi golfer ở thứ hạng, đẳng
cấp của mình cảm nhận sự thú vị, niềm sung sướng một cách khác nhau.
Với giám đốc điều hành tập
đoàn Nam An (Nam An Group & Phở 24) Lý Quí Trung, đến với sân golf
là đến với “môi trường yên tĩnh và rất thiên nhiên", là nơi "tầm nhìn
được nới rộng, bù lại cái không gian chật hẹp của các dãy nhà cao
tầng". Với luật sư Phan Trung Hoài, "golf là môn thể thao mang trong
mình tinh thần cao thượng, fair- play, đòi hỏi những ứng xử chuẩn mực
với bạn chơi và chính mình" (Trên sân golf người chơi tự ghi điểm và
đếm gậy, chỉ trong trường hợp không chắc về cách tính điểm hay cách xử
lý bóng mới yêu cầu trọng tài, mặc dù luật chơi của golf khác rắc rối
và phức tạp).
Với những golfer dày kinh
nghiệm "golf trường", mỗi cuộc golf vừa là một cuộc đối đầu với đối thủ
vừa là cuộc đấu với chính mình. Khác với hầu hết những môn thể thao có
thi đấu đối kháng, golf không đấu loại trực tiếp từng đối thủ theo kiểu
1 đấu 1 mà luôn phải đấu cùng lúc với tất cả (có khi lên đến cả trăm
người). Thắng thua ở golf luôn bất ngờ, golfer không thế thủ (như bóng
đá) để giành chiến thắng.
Không ổn định, luôn thay
đổi, luôn bất ngờ là sự khác biệt của sân golf so với bất cứ sân thi
đấu thể thao nào. Bởi sân golf không tuân theo bất cứ một qui cách nhất
định như sân bóng, như bàn billard…Thế giới có bao nhiêu sân golf là
bấy nhiêu sự khác nhau, về địa thế, về độ nghiêng, về cỏ, về chướng
ngại vật. Trên một sân thì tốc độ gió, độ cao của cây cỏ cũng khác nhau
ở mỗi cuộc chơi, ngay cả vị trí các lỗ cũng mỗi khác.
Thường trước những giải thi
đấu chuyên nghiệp, sân golf có thể đóng cửa tới 3 tháng để chuẩn bị
(chăm sóc cỏ cho vừa độ cao, độ dày, chuẩn bị lỗ golf) và các golf thủ
chỉ được phép vào sân 1 ngày trước khi chính thức thi đấu. Ngày vào sân
trước đối với các “thí sinh” rất quan trọng, mọi nghiên cứu về địa
hình, điều kiện sân, đặc điểm từng lỗ golf đều được ghi chép rất cẩn
thận.
Điểm khác biệt thú vị nữa
của golf là luật chơi là luật chơi cho phép người mới chơi cùng các đối
thủ lão luyện mà chưa thể biết "mèo nào cắn mỉu nào" nhờ luật "chấp
gậy": căn cứ vào điểm handicap để những người có handicap thấp phải
chấp người có handicap cao số gậy đúng bằng độ chênh lệch giữa hai điểm
handicap. Người chấp gậy chưa chắc thắng, bên được chấp gậy chưa chắc
thua.
Bởi vậy, chiến thắng trên
sân golf là sự hội tụ của nhiều yếu tố. Thắng của đầu óc tính toán
chính xác (đầu tiên là để chọn gậy – 14 cây trong bộ golf với độ
nghiêng đầu gậy khác nhau quyết định đường đi khác nhau của bóng và sau
đó là để tung những cú bóng chuẩn xác). Thắng của sự điềm tĩnh (golf
không phải là môn thể thao đòi hỏi phản ứng nhanh). Thắng của sự quyết
đoán nhưng không quá phưu lưu liều mạng (khi xử lý những tình huống khó
như bóng sau gốc cây, bóng trong hố cát). Thắng của trí tưởng tượng
phán đoán (vì luôn luôn đối mặt với sự mới, lạ). Thắng của thái độ
không coi thường, khinh địch.
Và đương nhiên cần đến sức
khỏe, sự dẻo dai, kỹ thuật điêu luyện nhờ sự kiên trì tập luyện (golf
đặc biệt đòi hỏi sự dẻo dai linh hoạt trên toàn bộ cơ thể, có những cơ
gần như chỉ hoạt động khi chơi golf). Đặc biệt không gian mở của môn
golf khiến cho sân golf không chỉ là một sân chơi thể thao mà có khi
còn là một "phòng họp", một "không gian giao lưu" lớn. Đây chính là lý
do khiến cho dân ngoại giao và dân kinh doanh lớn thường chọn golf là
môn chơi gần như bắt buộc, khi golf bên cạnh thú chơi còn là ngôn ngữ
để giao tiếp.
Và làm giàu một cách an
toàn nhất! Vung gậy, 1 cú vụt, trái bóng bay về đích, kéo dài vài phút
là cùng, và bạn có thể kiếm được ngay 1 triệu USD! Đây hoàn toàn không
phải câu chuyện cổ tích.
Năm ngoái, giải golf Cú
đánh triệu đô (Million dollar school - out) dự kiến tổ chức tại sân
Đồng Mô, treo phần thưởng lớn nhất là 1 triệu USD cho cú đánh
hole-in-one (1 gậy vào lỗ) trong ngày thi đấu cuối cùng. Rất tiếc là
sau đó giải này không tổ chức được vì "phạm qui" bởi vì một giải nghiệp
dư không được phép trao giải thưởng lớn như vậy. “Một triệu và nhiều
hơn thế" là những giải bình thường tại các giải thi đấu golf quốc tế
(hạng chuyên nghiệp).
Như tay golf số 1 thế giới
Tiger Woods chẳng hạn chiến thắng tại một giải đấu như British Open
Championship 2006 vừa qua đã mang lại cho anh 1,33 triệu USD. Không môn
thể thao nào kiếm tiền nhanh, nhiều và an toàn như golf – một golfer
đúc kết. Trong một giải đấu kéo dài thông thường chừng 4 ngày, golfer
có thể kiếm được 1-2 triệu USD giải thưởng mà gần như an toàn tuyệt đối
khỏi các chấn thương (như đối với vài môn thi đấu có giải thưởng cao
tương tự song mức độ nguy hiểm khá cao là quyền Anh). Mỗi năm trên thế
giới có chừng 300-400 giải thi đấu golf, tha hồ mà đấu, nếu có sức.
Hole-in-one là cú đánh kiếm
tiền nhanh nhất, tuy nhiên, cũng khó nhất và phụ thuộc rất nhiều vào sự
may mắn. Trong bất cứ giải thi đấu nào, thậm chí trên sân golf những
ngày không có giải đấu, các nhà tài trợ vẫn treo giải "hole-in-one" cho
1 lỗ nhất định. Nếu không trong giải thi đấu, đánh một cú hole-in-one ở
lỗ có treo giải thưởng, golfer sẽ được nhận được “giải còm" là 1.000USD
hoặc một cặp vé máy bay du lịch.
Tại các giải thi đấu chính
thức, giải thưởng được trao thịnh hành nhất là xe hơi: "Cú đánh 1 xe
Mercedes” hoặc “Cú đánh 1 xe BMW”…Tỉ lệ đánh thành công cú hole-in-one
trên thế giới của các tay golf nghiệp dư chỉ là 1/5.000. Người được xem
là thành công nhất ở Việt Nam trong cú đánh này là ông Lê Xuân Phương
(còn có biệt danh là "Tiger" Phương, hội viên CLB Vietnam Golf &
Country Club) và ông Nguyễn Văn Hào (Việt kiều Mỹ) 3 lần vào lỗ chỉ với
1 gậy.
Tuy nhiên cả hai người này
đều không thành công trong giải đấu chính thức. Một lãnh đạo Bộ công an
được xem là người Việt Nam duy nhất "dùng 1 gậy lấy được xe hơi” tại
một giải thi đấu, tuy nhiên giải lần đó khá “hẻo”: chỉ là một chiếc xe
Matiz trị giá hơn 10.000 USD. Một chiếc BMW và một chiếc Ssangyong cũng
có chủ sau cú hole-in-one tại một giải thi đấu khác, song chúng về tay
2 golfer nước ngoài.
Ngoài giải hole-in-one, mỗi
giải đấu còn có nhiều giải thưởng lớn khác lên tới vài chục ngàn USD,
thậm chí, trong giải " Million dollar shool-out" dự kiến tổ chức tại
Đồng Mô nói ở trên, tổng giải thưởng trong 3 ngày thi đấu lên tới
500.000 USD.
Tính sơ sơ vậy nhưng thật
ra hiện tại ở Việt Nam hầu hết dân chơi golf không phải nhằm mục tiêu
thi đấu kiếm tiền vì chơi nghiệp dư là chính. Kiếm tiền từ golf còn là
chuyện của tương lai, khi một vài tài năng golf trẻ Việt Nam có điều
kiện để trở thành dân pro (chuyên nghiệp). Trở thành một golfer đã khó
(và tốn kém), thành môt pro-golfer con đường còn dài và gian khó (và
tốn kém) bội phần.
Nguồn: TTVH
|